"Mình thích cậu." Khi nàng cầm dây buộc tóc trở ra, Hứa Tịch Ngôn vẫn giữ nguyên tư thế đứng đó, một tay chống lên mặt bếp, hàng mi dày cụp xuống. Ánh mắt cô chẳng biết đang rơi vào đâu. Văn Nhiễm giả vờ như không nhìn, đưa tay buộc tóc thành đuôi ngựa thấp sau gáy: "Tụi mình làm bánh quy nha." Hứa Tịch Ngôn vẫn đứng yên tại chỗ. Nàng quay đầu hỏi: "Cậu có muốn giúp một tay không?" Lúc này Hứa Tịch Ngôn mới đáp một tiếng: "Tới đây." Văn Nhiễm rất giỏi làm bánh, vì nàng là người sống quy củ, cần cắt bao nhiêu bơ, cân bao nhiêu đường bột, nàng đều làm đúng từng gam như trong công thức. Lần duy nhất trong đời nàng làm điều vượt khỏi khuôn khổ, đó là thực hiện cuộc phiêu lưu điên rồ, giờ phút này vẫn đang đứng ngay bên cạnh nàng. Hứa Tịch Ngôn giúp nàng trộn bột, giơ lên hỏi: "Vậy được chưa?" "Chưa." Nàng đáp. "Cần khuấy thêm." Hứa Tịch Ngôn khẽ bật cười: "Biết sai khiến người ta thật đấy." Văn Nhiễm lờ đi giọng điệu đầy ý vị trong lời cô: "Chưa có ai từng sai khiến cậu à?" Hứa Tịch Ngôn nhún vai: "Bao nhiêu cái lần đầu của mình đều dành cho cậu rồi." Cô đưa hỗn hợp đã trộn cho Văn Nhiễm. Văn Nhiễm dùng màng bọc thực phẩm bọc lại để định hình. Bếp quá nhỏ hai người không xoay sở được nên chuyển ra bàn trong phòng khách làm. Hứa Tịch Ngôn rửa tay xong, tựa vào cửa sổ, rút một điếu thuốc rồi châm lên. Cô rất có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-voi-va-con-mua-chua-dut/2936013/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.