"Cậu muốn làm gì thì làm." Trong bếp, bà Bách đang tất bật nấu nướng, Văn Nhiễm đẩy mạnh cửa phòng ngủ bước vào. Hứa Tịch Ngôn ngồi ở mép giường, mỉm cười nhìn nàng. Ánh mắt nàng vô thức rơi xuống đôi môi Hứa Tịch Ngôn, khóe môi cô cong lên thành một đường mềm mại. Văn Nhiễm khẽ ho một tiếng: "Mẹ mình sắp nấu cá hoa vàng rồi." "Mời mình ăn à?" "Mình muốn nói là, nấu cá hoa vàng thì có tiếng động sẽ hơi lớn." "Ồ." Hứa Tịch Ngôn kéo dài giọng: "Rồi sao nữa?" Văn Nhiễm dựa lưng vào cửa, hai tay nắm lấy ổ khóa, còn Hứa Tịch Ngôn vẫn ngồi yên mép giường. Không ai nhắc đến bức ảnh mà Hứa Tịch Ngôn vừa gửi, nó vẫn lặng lẽ nằm trong điện thoại của Văn Nhiễm. Chỉ có ánh mắt đan xen giữa hai người, như tơ liễu tháng ba vương vất trong không khí. Văn Nhiễm bước đến giường kéo tay Hứa Tịch Ngôn: "Nên cậu có thể tranh thủ chuồn đi." Hứa Tịch Ngôn bị nàng kéo dậy, bị đẩy nhẹ về phía cửa. Lúc thay giày ở cửa, Văn Nhiễm quay đầu ba lần trong một phút, canh chừng động tĩnh trong bếp, vừa nhắc Hứa Tịch Ngôn: "c** nh* tiếng chút." Ngay lúc ấy, bà Bách lại gọi: "Nhiễm Nhiễm! Cái nồi nhỏ của con đâu rồi?" Văn Nhiễm hoảng hồn, vớ lấy chiếc giày Hứa Tịch Ngôn chưa kịp thay, ném ra ngoài cửa, rồi đẩy cô ra, "rầm" một tiếng đóng sập cửa sắt lại, quay đầu đáp: "Nồi gì cơ ạ?" Lúc này, nghệ sĩ dương cầm tầm cỡ thế giới,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ca-voi-va-con-mua-chua-dut/2936037/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.