“Tôi mào đầu trước nhé.” Nadine nhìn quanh văn phòng của Eve và nhíu mày. “Không giống phòng làm việc lắm.”
“Gì cơ?”
Thản nhiên, Nadine xoay màn hình của Eve. Nó kêu cọt kẹt. “Đến giờ, cô đã giữ căn phòng này như một ngôi đền thiêng. Tôi đã tưởng tượng thứ gì đó hơn là một căn phòng nhỏ có một cái bàn và hai chiếc ghế ọp ẹp.”
“Nhà là nơi trái tim trú ngụ.” Eve nói nhẹ, và dựa lưng vào một trong những chiếc ghế ọp ẹp đó.
Nadine chưa bao giờ tự xem mình là người sợ không gian kín, nhưng những bức tường công nghiệp màu be nằm sát nhau đến kinh sợ khiến cô ta phải suy nghĩ lại về ý niệm đó. Và cửa sổ nhỏ nhoi duy nhất - mặc dù chắc chắn được xử lý để chống gió - không khép, mở ra một góc nhìn đẹp hướng về phía nút giao thông trên không đang ùn tắc ở bến xe địa phương.
Căn phòng, thật chật chội, Nadine nghĩ.
“Tôi cứ nghĩ sau khi phá xong vụ DeBlass mùa đông vừa rồi cô sẽ có một căn phòng tử tế hơn chứ. Có cửa sổ thực sự và có khi cả một tấm thảm nhỏ.”
“Cô đến đây để trang trí phòng hay làm phóng sự đấy?”
“Và thiết bị thật thảm hại.” Thích thú, Nadine tặc lưỡi trước trang thiết bị làm việc của Eve. “Ở đài truyền hình, các tàn tích thế này sẽ được tống cho mấy kẻ ăn không ngồi rồi hạ cấp, hoặc nhiều khả năng hơn là cho các trung tâm từ thiện.”
Cô sẽ không giận dữ, Eve tự nhủ. Cô sẽ không giận dữ. “Lần tới cô hãy nhớ quyên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cai-chet-huy-hoang/395789/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.