Sau khi thi xong, Lục Dung Xuyên cầu xin tôi chuyển về sống cùng cậu ta.
Tôi tỏ vẻ đồng ý, nhưng thực ra là về ký túc xá và nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Ngồi trên tàu cao tốc.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cảnh vật nhanh chóng lùi lại, giống như cảnh quay phim đang phát ngược vậy.
Mọi khoảnh khắc bên Lục Dung Xuyên bắt đầu hiện lên trong đầu tôi.
Trong lòng tôi rối bời.
Có chút ngọt ngào, lại có chút l o lắng.
Tất cả hoà vào nhau, lên men và phình ra, cuối cùng biến thành một cảm giác ch/ua x/ót, đầy ắp trong lòng.
Hình như... tôi càng lúc càng thích Lục Dung Xuyên rồi.
Nhưng mà hình ảnh Lục Dung Xuyên thân mật với cậu bạn tóc xoăn ấy vẫn như một cây g/ai nhọn, đ/âm vào t/im tôi, mang lại cảm giác đ/au đ/ớn nh/ức nh ối.
Nếu tôi cứ để mình ch/ìm đắm trong mối qu/an h/ệ này, thì sau khi Lục Dung Xuyên chia tay tôi, tôi chắc chắn sẽ rơi vào c/ơn th èm th/uố c.
Không thể để bản thân thụ động nữa.
Tôi lo lắng nắm lấy phần gáy.
Mở điện thoại, có vài tin nhắn chưa đọc.
[Bảo bối, em đã thu dọn đồ chưa?]
[Mùa hè này anh sẽ đưa em đi du lịch, em muốn đi đâu chơi?]
[Chăm sóc anh đi, Tiểu Ngư bảo bối.]
Tôi đang cân nhắc cách trả lời.
Bỗng nhiên, có một món tiền chuyển đến từ đối diện.
Tay tôi nhanh hơn đầu óc, ngay lập tức nhấn nhận.
Nhận ra sau đó, tôi vội vàng vỗ trán.
Lục Dung Xuyên chắc chắn đã nhận ra tôi c ố ý xem mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cai-ten-tra-cong-do-sao-van-chua-chia-tay-toi/771259/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.