Thất bại trong trận chiến tranh giành quyền lực, cho dù đã từng thanh thế ngập trời, một khi sụp đổ cũng bất quá chóng vánh chỉ trong chớp mắt, đợi tới lúc mưa tạnh gió ngừng, ai sẽ còn nhớ rõ? nhiều nhất một câu cảm thán nhân thế vô thường.
Bị giam lỏng trong hậu cung, đối ngoại tuyên bố vô tâm hỏi quốc sự, một lòng lễ Phật – Hoàng Thái Hậu cả ngày nhìn lên thiên không thất thần, hai mắt đã từng khiến người ta không dám nhìn thẳng, giờ chỉ còn lại một sắc xanh mênh mang mờ mịt.
Là ai, giả dạng làm cung nữ lén lút đến trước mặt nàng, gọi mấy tiếng Hoàng Thái Hậu không thấy đáp lại, liền đánh bạo đến gần, cằm hơi nâng lên lộ ra khuôn mặt dưới ánh dương quang, đúng là Dương chiêu dung giả trang thành cung nữ lẻn vào Kiềm Hoa điện.
Dương chiêu dung nói gì đó với Hoàng Thái Hậu vẫn đang ngẩn người, song đồng suốt mấy năm qua ảm đạm tang thương dần dần sáng lên, nhìn về phía người bên cạnh, không dám tin vào tai mình, một cái tên lặp đi lặp lại trong đầu, cuối cùng định dạng, cái tên nàng đã từng nghe qua, Tống Bình An.
Đốn ngộ, Hoàng Thái Hậu nhìn về phía người đã từng đối nghịch với mình, hỏi nàng vì sao, Dương chiêu dung thản nhiên cười, đáp: “Không cam tâm.”
Kết quả, lại chỉ là thế thân của người khác, thậm chí đứa con nàng mang nặng đẻ đau cũng bị mang đi nhận người khác làm cha, làm sao có thể cam tâm!
Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương.(1)
Hoàng Thái Hậu nhìn như im
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cam-cung/291386/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.