Đến tối Cố Âm tắm rửa sạch sẽ ngồi tựa đầu giường nhắn tin hỏi Tần Nhạc ngày mai nó có tiết không.
Tần Nhạc: Chắc mai em bận nên định tối đến cửa hàng hóa quỷ dọa người!
Cố Âm: ......Vậy đúng lúc, ngày chị phải đi làm, tối đến cửa hàng tìm em.
Tần Nhạc: [đề phòng.jpg] chị muốn làm gì ?
Cố Âm: Haizz, em đừng lo, chỉ nói chuyện chút thôi
Tần Nhạc: .....Mỗi lần trước khi mẹ đánh em cũng nói thế.
Cố Âm: Thế em đã bao giờ ngẫm lại xem vì sao lúc nào mẹ cũng đánh mình không? Nhuận Nhuận nhà chị không bao giờ khiến chị phiền lòng.
Tần Nhạc: ......[mỉm cười]
Cố Âm: Tối mai gặp ở cửa hàng [mỉm cười]
Cô uy h**p Tần Nhạc xong chợt nghe tiếng phát ra trong phòng để quần áo. Trong lòng Cố Âm thoáng động, mấy hôm nay Thẩm Niệm Lâm đi công tác cô đều ngủ ở phòng Nhuận Hi nên không khóa trái cửa kéo bên phòng đó.
Nghĩ gì đó, cô vội vàng tắt điện thoại, chùm chăn nằm xuống giường.
Một loạt động tác trôi chảy.
Trong bóng tối, động tĩnh phòng bên càng rõ ràng hơn. Cố Âm nghe rõ tiếng rắc, cửa kéo được người khác mở ra.
Đêm hôm người thích mở cửa sang phòng cô chỉ có một, chính là anh Thẩm ở phòng bên cạnh.
Thẩm Niệm Lâm mở cửa ra phát hiện Cố Âm đã tắt đèn đi ngủ. Trong bóng tối anh thả nhẹ bước chân đi về phía giường trong phòng, anh có thể quen đường quen lối dù đi trong tối. Ngay sau đó, Cố Âm cảm nhận được một luồng nhiệt nóng sát vào cô từ phía
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cam-kich-ban-mau-cho-toi-nhin-thay-binh-luan-troi/2908974/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.