Bệnh viện là một nơi có bầu không khí nặng nề.
Kỷ Chu Hành có vài người bạn làm bác sĩ, đã quen chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt. Họ thường nói: “Người bình thường vẫn chẳng thể gánh nổi chi phí chữa bệnh đâu… Một hộp Sorafenib giá 12.000 tệ, một hộp Imatinib 25.000 tệ. (*) Nhiều gia đình tự cho là khá giả, nhưng chỉ cần mắc bệnh nặng, nửa năm là sạch túi. Có rất nhiều người không sống nổi, trời cao có thể làm gì được? Bác sĩ lại càng bất lực hơn.”
(*) Sorafenib và Imatinib là thuốc điều trị ung thư. Kỷ Chu Hành không dám đưa ra bất kỳ ý kiến gì thêm. Anh ta sợ bị người ta mắng là kẻ “chưa từng biết đói khổ”. Anh ta chỉ nói: “Mỗi người một số phận.” Anh ta liên tục lặp lại trong đầu, mỗi người một số phận. Kết quả các hạng mục kiểm tra cho thấy: chụp CT không bất thường, xương chày phải bị rạn, xương mác gãy phần dưới, khớp và mô mềm bị sưng… Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng vẫn cần phải phẫu thuật. Anh đã làm các xét nghiệm, kết quả kiểm tra cho thấy: chụp CT không có gì bất thường, gãy xương bánh chè bên phải, gãy bờ dưới xương mác, sưng bao khớp và mô mềm… Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng anh ta vẫn cần phải làm phẫu thuật. Trong khi chờ đợi sắp xếp phẫu thuật, anh ta hỏi người tài xế: “Phía anh đã có phản hồi gì chưa?” Tài xế ấp úng trả lời: “Cô gái đó không bắt máy, có khi nào cô ấy đang tăng ca không?” Kỷ Chu Hành đáp: “Người ta
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cam-nien/3007597/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.