Chương 312: Mau mau ngủ đi thôi. Nghe hết lời Hàn Gia Công Tử nói, toàn thân trên dưới người Vân Trung Mộ và Lam Dịch đều toát ra quầng sáng khinh bỉ, gắng hết sức để bày ra nét mặt coi rẻ gã trước mặt mình, sặc mùi xỉ vả lẫn nhau. "Nếu cùng đụng phải Ngân Nguyệt, ai trong hai người sẽ ra tay hả?" Hàn Gia Công Tử nhìn hai người họ. "Còn phải nói, tất nhiên là tôi, ông đây không ngại xa... khụ, không ngại tốn ba tiếng đồng hồ từ thành Nguyệt Dạ tới đây, tôi dễ dàng sao." Vân Trung Mộ nói. "Mày còn biết đây không phải thành Nguyệt Dạ à? Biết điều thì thành thực chút đi, Ngân Nguyệt do bọn này giết trước!" Lam Dịch nói. "Ha ha ha ha! Thật ra tao không muốn nói thẳng ra thôi, đừng tưởng Ngân Nguyệt chỉ có mười hai người! Thấy người anh em này không!!" Vân Trung Mộ vỗ bồm bộp lên bả vai Hàn Gia Công Tử, "Bọn họ đều là từ thành Vân Đoan đến, tổng cộng hơn một ngàn người, thử hỏi ông bạn đây có tất cả bao nhiêu người thế?" "Mày quản được tao có bao nhiêu người à!" Lam Dịch nói ngoài miệng như thế, nhưng trong lòng đã rầu rĩ thành một nắm. Từ khi Ngân Nguyệt đến thành Bạch Thạch thì hắn đã chú ý rồi, đương nhiên c*̃ng biết Ngân Nguyệt không hề đơn độc. Mà hiển nhiên hắn lại chẳng hề có bối cảnh lớn hơn bốn ngàn người như Vân Trung Mộ, đám anh em đêm qua đã là hầu như đã là cực hạn, muốn nhiều hơn nữa thì c*̃ng chẳng nhiều hơn được bao nhiêu. Mất đi cơ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/can-chien-phap-su/3007359/chuong-312.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.