Mọi người đều giật mình, vội tránh sang một bên để không bị văng trúng nước súp. Bát đ ĩa, chén đũa, đồ ăn vương vãi khắp nơi. Cả phòng im phăng phắc.
Sau khi lấy lại bình tĩnh, Mã Thủy Dung giận dữ hỏi: “C307, mày định làm gì?”
Lục Niệm lạnh lùng, nói từng chữ rõ ràng: “Tết đến rồi, đừng gây chuyện nữa.”
“Mày đang ra lệnh cho tao à?” Mã Thủy Dung trừng mắt, ánh mắt sắc như dao.
Lục Niệm chưa bao giờ có mâu thuẫn với Mã Thủy Dung. Dù cô ta có chửi mắng thế nào, Lục Niệm cũng chỉ im lặng. Hôm nay, sự lạnh lùng của cô thật sự là lần đầu tiên.
Ngoài cửa, giọng nói hống hách của cai ngục vang lên: “Chuyện gì đấy?”
Trong phòng, không ai hé răng. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Nhìn thấy đống hỗn độn vương vãi khắp nơi, cai ngục gầm lên: “Tất cả, ngồi xuống, ôm đầu!”
Lý Đại lo lắng, vội kéo Lục Niệm. Hơn thua nhất thời để làm gì, ngày tháng sau này chắc chắn chỉ khổ hơn thôi , cô ấy nghĩ thầm. Cai ngục lặp lại, lần này giọng to hơn: “Nghe không hả? Ôm đầu, ngồi xuống, tất cả!” Lục Niệm im lặng làm theo, ôm đầu rồi ngồi xuống. Ánh mắt lạnh lùng của cai ngục quét tới Mã Thủy Dung: “Mày quỳ xuống!” Mã Thủy Dung chỉ cười nhạt. Không phải cô ta chưa từng thấy những người chịu đựng tới mức đột nhiên bùng nổ, nhưng loại can đảm này cũng sẽ nhanh chóng tắt ngúm thôi. Cô ta quỳ xuống, nghiêng đầu nhìn Lục Niệm và cười nham hiểm: “Sớm muộn gì tao cũng giết mày.” Lục Niệm nhìn tờ báo rơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-buom-vai-mat-gia-oan-chuc/2743885/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.