Tiếng súng còn vang lên trước cả khi Bành An xuống lầu.
Khi hắn đến hiện trường, mọi việc đã kết thúc.
Tòa nhà này cao ba tầng. Tầng một là không gian chung, phòng của ông bà Bành và phòng riêng của Bành An ở tầng hai. Tầng ba là phòng cho khách.
Gần đây, Bành An và Lục Niệm cùng ở trên tầng ba.
Có lẽ kẻ đến đây đã quét từ tầng một lên tầng hai, nhưng lại chọn nhầm phòng và đi vào phòng nuôi thú cưng.
Căn phòng hỗn loạn. Tấm kính của lồ ng nuôi rắn hổ mang chúa vỡ mất một nửa.
Một người đàn ông mặc đồ đen nằm trên sàn.
Bành An im lặng hồi lâu, không phát hiện điều gì khả nghi khác. Hắn bật đèn lên.
Thấy ánh sáng phát ra từ căn phòng, Lục Niệm lập tức nhìn ngó lên xuống từ cầu thang. Tay cô run rẩy, không phải vì cầm súng, mà vì cảm giác lo lắng. Cô tự nhủ phải giữ bình tĩnh, giơ súng, bước nhanh vào phòng. Chợt, dưới chân cô phát ra âm thanh lạo xạo, như thể giẫm lên những mảnh vỡ.
“Cẩn thận, ở đây toàn là mảnh kính.” Bành An nhắc nhở.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Lục Niệm hỏi.
“Người này làm vỡ kính.” Bành An đáp.
Mặt mày người đàn ông tái nhợt, đã bị trúng độc mà chết. Khẩu súng trong tay gã nhắm vào con rắn hổ mang chúa đang nằm cuộn trên sàn.
Con rắn cũng đã chết.
Bành An nói: “Có lẽ em đã bị lộ. Anh và em ở Hồng Kông đều là người của Vân Môn, sớm muộn gì anh cũng sẽ bị phát hiện.”
Lục Niệm nhìn con rắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-buom-vai-mat-gia-oan-chuc/2743941/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.