Trong vòng một giờ sau khi trở về nhà, chất độc đã phát tác trên người Ngô Canh Thuận và Kiều Lệ.
Người của công ty vận tải lập tức tiến hành điều tra khẩn cấp. Nhân viên phục vụ người Nhật không nhớ rõ diện mạo của ông già va phải mình, còn danh tính của người đó – một tài xế tên “Nakamura” – lại hoàn toàn không có thông tin.
Hàng hóa của công ty vận tải bị cướp, Ngô Canh Thuận đột ngột qua đời. Điều này khiến nhiều người suy đoán rằng đây là hành động của lực lượng kháng Nhật.
Tin tức về cái chết của Ngô Canh Thuận được đăng tải trên báo chí.
Bành An đọc lướt qua bài báo, đầu tựa lên sofa, ngón tay gõ nhẹ lên tay vịn từng nhịp đều đặn.
Lục Niệm mang tô mì từ bếp ra, cô hỏi: “Anh đang nghĩ gì vậy?”
Bành An nghiêng đầu nhìn cô: “Mặc dù anh có qua lại với Trần Triển Tinh, nhưng anh không thuộc về Vân Môn. Ông chủ Trần từng đối đầu với quân Nhật, nhưng thương nhân Nhật vẫn tin tưởng anh. Họ nghĩ rằng anh chỉ biết tiền bạc, là người không có lập trường nhất. Quân Nhật muốn củng cố sự thống trị ở Thượng Hải, cần một nhóm tay sai ngoan ngoãn.”
Cô đặt tô mì xuống, không ngẩng đầu lên: “Anh định đi làm tay sai cho chúng?”
“Anh cứ nghĩ em sẽ dùng từ ngữ nào đó tao nhã hơn.” Hắn kéo ghế, ngồi đối diện cô.
Cô ăn một miếng mì rồi nói: “Bành An, em tin rằng anh có thể thâm nhập vào đội ngũ địch, nhưng việc này quá nguy hiểm.”
Bành An nhìn tô mì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-buom-vai-mat-gia-oan-chuc/2743942/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.