Sau khi Trương Ái Ngọc xuất viện, nhà họ Thẩm thật sự náo nhiệt một thời gian, hàng xóm thường ghé sang thăm. Mẹ Thẩm vui nhất là nhận được quần áo cũ của trẻ con mà họ mang tới. Mỗi ngày trên lan can nhà đều phơi đầy tã lót xanh xanh đỏ đỏ, phần lớn là do Thẩm Hiểu Quân và Lương Ly giặt. Thằng bé mập ấy ngoài ăn, uống, tiểu tiện, đại tiện thì chỉ có ngủ và khóc, mà khóc cũng dễ dỗ, bế lên vỗ vỗ đi lại vài bước là lại ngáy khò khò. Mẹ Thẩm đặc biệt yêu thích tính nết dễ nuôi ấy của nó. Sau khi tỉ mỉ xem qua bát tự sinh thần, cuối cùng thằng bé cũng có tên, gọi là Thẩm Mộng Long.
Qua Tết Nguyên Tiêu, Lương Ly đến trường làm thủ tục nhập học và nhận sách mới, đến trưa thì được về sớm. Cô đi xe buýt đến đường Hành Sơn, xuống xe rồi tìm tới quán trà tên Tân Tân, tìm được phòng riêng.
“Lương Ly!” Tiêu Na vẫy tay gọi, còn có hơn mười người khác cũng ngẩng lên nhìn cô, mỉm cười thân thiện gật đầu.
Đây là lần đầu tiên Lương Ly tham gia tụ tập gặp mặt cùng họ. Nghe Tiêu Na kể, ông chủ quán trà tên là Triệu Thắng Tân, là con của trí thức đi lao động ở nông thôn, mười sáu tuổi hồi hương Thượng Hải, sau bao vất vả gây dựng nên được quán trà này. Vì thường cảm thấy nỗi cô độc và tự ti không nơi giãi bày, anh quyết định thành lập hội tương trợ con em trí thức. Thông qua truyền miệng mà thỉnh thoảng tụ họp, đến nay số
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903892/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.