Lương Ly vừa ngân nga khúc ca vừa trở về, đặt nồi inox lên bàn, mở nắp ra, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Mẹ Thẩm và Trương Ái Ngọc đặt Mộng Long vào trong chậu gỗ lớn tắm rửa, bụng trắng hếu lộ ra, nó cười khanh khách như một vị Phật Di Lặc.
“Thơm quá trời thơm!” Trương Ái Ngọc ngẩng đầu lên: “Có phải là hoành thánh Sài Tường không?”
Mẹ Thẩm giục cô mau đi ăn, ăn xong còn phải cho con bú, còn mình thì bồng Mộng Long lên, dùng khăn bông lớn lau khô nước trên người nó.
Trương Ái Ngọc uống hai hớp nước canh, múc một cái ăn thử, khen ngay: “Ngon hơn hoành thánh Sài Tường nữa, rau tể thái tươi ghê, mua ở đâu vậy?”
“Trần Hoành Sâm dẫn con đi, đạp xe từ đường Tung Sơn đến tận cuối đường, một quầy nhỏ dựng ngay trong hẻm dưới gầm cầu, bà cụ sống trong đó, rảnh rỗi thì gói hoành thánh giết thời gian, nên giá cũng rẻ.”
Trương Ái Ngọc quay đầu nhìn mẹ Thẩm đang mặc áo cho Mộng Long, hạ giọng hỏi: “Thiệt hả? Chia tay rồi hả? Trần Hoành Sâm chịu không?”
“Chia rồi, anh ấy đồng ý ngay.”
Trương Ái Ngọc hơi sững người, có chút không tin: “Nhanh gọn vậy sao? Không phải đang giở trò xấu gì đó chứ?”
“Không đâu, anh ấy nói không nên vội vã đề nghị con quen anh, hơn nữa giờ học hành bận rộn quá, cũng chẳng có tâm trí yêu đương.” Lương Ly rất tin tưởng Trần Hoành Sâm, bởi vì lúc cậu nói câu đó, giọng điệu thật sự vô cùng chân thành.
Trương Ái Ngọc tạm thời cũng tin, liền cười: “Vậy thì tốt quá, con sắp lên lớp mười hai rồi, tập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903896/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.