Lương Ly rất nghiêm túc hỏi mợ: “Nếu chia tay với Trần Hoành Sâm, có phải sẽ k*ch th*ch anh ấy thành thần kinh không?”
Trương Ái Ngọc giật mình: “Mợ chẳng phải đã nói rồi sao, con làm bạn với nó thì được, nhưng tuyệt đối không được yêu đương đúng không?”
“Con cũng muốn nghe lời mợ mà!” Lương Ly rất ấm ức, đem nguyên do bất đắc dĩ kể cho mợ nghe. Nhưng bây giờ thì khác rồi, cậu đã làm ăn phát đạt, phát tài, trả hết nợ nần nhà họ Trần, cuối cùng cô cũng có thể ngẩng cao đầu mà hát khúc ca giải phóng.
Trương Ái Ngọc tức đến nghiến răng: “Thằng nhóc đó chẳng còn là lưu manh con nít nữa, mà đúng là hạng xã hội đen chính hiệu.” Cô ôm lấy vai Lương Ly, vừa cảm động vừa buồn cười: “Con gái ngốc, dù cậu có làm ăn thua lỗ, cũng không cần con đi trả nợ thay.”
Rồi cô lại hỏi tiếp: “Nó có từng có ý đồ xấu với con không?”
Mặt Lương Ly bỗng nóng bừng: “Thì cũng không có, chỉ là thỉnh thoảng chở con đi học về, cho con đồ ăn vặt, bắt con xem anh ấy chơi bóng rổ, làm bài tập chung với nhau.” Cô lại nói: “Lần trước con đi dự tiệc, quen một người đồng hương, anh ta sau khi chia tay bạn gái thì bị k*ch th*ch nặng, hơi phát điên. Con tuy muốn chia tay, nhưng cũng không mong Trần Hoành Sâm xảy ra chuyện gì.”
Trương Ái Ngọc nói: “Con cứ yên tâm một vạn lần, theo như mọ hiểu về thằng nhóc đó, cho dù cả thiên hạ đều phát điên thì nó cũng không điên đâu…” Thấy Lương Ly vẫn còn do dự, Trương Ái Ngọc mím môi cười:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903895/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.