Lương Ly rót thêm nước sôi vào nồi, trong lúc chờ nước sôi, cô chăm chú nhìn gò má cậu, khẽ hỏi: “Còn đau không?”
Kiều Vũ khẽ “ừm” một tiếng: “Rất đau, mẹ tát một cái, trong đầu ong ong, suýt nữa tưởng mình bị điếc rồi.”
Cậu nói bằng giọng hời hợt, cố ý cười để xua đi không khí nặng nề, bởi vì A Ly trông có chút buồn, nhưng khóe miệng vừa nhếch lên thì gò má lại càng đau hơn.
Lương Ly mím môi: “Để em lấy thuốc mỡ bôi cho anh.”
“Không cần.” Cậu nói: “Anh bôi rồi, vẫn là loại lần trước em cho.”
Nghe vậy, trong lòng Lương Ly càng thêm xót xa. Nước trong nồi sôi ùng ục, cô mở nắp, thả hết bánh vào, “bõm bõm” như đang nhảy xuống nước, rồi đậy nắp lại để nấu.
Kiều Vũ chủ động nói: “Vừa nãy anh đến nhà Trần Hoành Sâm, ba anh gọi điện từ Tân Cương về, hai cha con nói chuyện suốt một giờ đồng hồ, tiền điện thoại mắc chết đi được.” Cậu lại thú nhận: “Thật ra là mẹ bảo ba gọi cho anh, nhưng mà anh vẫn rất vui. Hồi nhỏ, sáng nào ông cũng cõng anh trên vai ra ngoài mua ba cái bánh ngô vàng, về đến nhà, phần của anh đã ăn hết, ông lại đưa phần của mình cho anh, còn ông thì nhịn. Anh hồi nhỏ hay đau yếu, để anh có sữa uống, ngày nào ông cũng bốn, năm giờ sáng bưng cái nồi nhôm đi đến nhà mục dân mua sữa, sữa đó bẩn lắm, lông tơ với đủ thứ, ông phải lọc qua vải bảy tám lần mới sạch, nấu xong thì hớt lớp váng sữa vàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903899/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.