Ba ngày nắng nóng oi ả, thời tiết thay đổi thất thường, mưa gió ào đến rồi cũng tạnh nhanh. Lương Ly làm xong bài thi, đứng dậy vươn vai, đi đến bên cửa sổ. Từ chỗ này của Trần Hoành Sâm, tầm nhìn rất thoáng, có thể nhìn thấy những cây ngân hạnh già cành lá sum sê trong Công viên Phục Hưng.
Trên trời, một đàn bồ câu xám trắng theo tiếng còi sáo bay đi xa, ánh mặt trời lại chói chang trở lại. Nhà nào nhà nấy phơi quần áo, áo lót treo đầy trên sào tre, phát ra tiếng lốp bốp, nước còn nhỏ tí tách rơi xuống. Trong ngõ dần dần có nhiều người hơn, các bà vẫn như thường lệ ngồi trên ghế tre, trước mặt là một bó lớn cành đậu nành, tay cầm kéo to, tách lấy vỏ đậu, hai đầu cắt một khe nhỏ rồi bỏ vào thau men, tính đem luộc muối ăn.
Một ông chú đem lò than ra, trời gió mưa mát lạnh dễ ngủ, ông vừa ngồi xuống đã thiếp đi. Trong lò than, cục than đã trắng, lửa tàn hết, lò cũng tắt ngúm. Khói xanh lượn lờ mờ mịt khắp con hẻm, chợt nghe tiếng chuông xe đạp leng keng, rồi tiếng thắng gấp, có người chửi ầm lên: “Mảnh thủy tinh hả? Nổ bánh xe rồi, cái vỏ xe mới thay đó! Đồ đầu óc hỏng bét, súc sinh, rồi sẽ bị báo ứng thôi!”
Ông chú nghe không lọt tai, liền quạt phành phạch cây quạt mo: “Tôi nghĩ là gió to làm lọ hoa trên bệ cửa sổ bị thổi xuống vỡ, ở đây toàn hàng xóm lâu năm, tính nết ai cũng rõ, chuyện vậy đâu có làm ra được.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903907/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.