Lương Ly cùng Quan Hồng và Trương Vân từ căn tin đi ra, ngang qua nhà thi đấu bể bơi vốn đóng cửa đã lâu, hôm nay hiếm hoi lại treo một tấm bảng đen trước cửa sổ, dùng phấn viết: “Chiều hai giờ đúng mở cửa, sinh viên ba trường Tài chính – Đồng Tế – Phúc Đán xuất trình thẻ sinh viên được vào miễn phí, người ngoài thu phí, một lần bảy hào, không thối lại tiền.”
Không ai vui mừng hơn Quan Hồng: “Lúc mình ở Bắc Kinh, tuần nào cũng phải đi bơi, không bơi thì cả người khó chịu, mình vốn thuộc loài nàng tiên cá mà.”
Lương Ly thật thà thú nhận: “Mình không biết bơi, có lần còn rớt xuống nước khi đi thuyền ở Chu Gia Giác, suýt nữa mất mạng!”
“Không ngờ cậu lại là vịt cạn?” Quan Hồng tròn xoe mắt nhìn cô, vẻ mặt khó tin: “Cậu có biết Trần Hoành Sâm bơi lợi hại đến mức nào không?”
Lương Ly mím môi: “Có vẻ cậu rất quan tâm bạn trai mình đấy.”
“Giữa tháng sáu mà tuyết rơi!” Quan Hồng bật cười: “Không phải mình quan tâm, mà là toàn trường ai cũng biết, anh ấy là quán quân bơi hỗn hợp cá nhân 400m trong giải bơi sinh viên đại học. Cậu không lẽ ngay cả chuyện này cũng không biết?”
Lương Ly có chút chột dạ: “Ai nói chứ, tất nhiên mình biết rồi!” Hình như Trần Hoành Sâm từng nhắc thoáng qua đã được giải quán quân nào đó, nhưng anh nói quá nhẹ nhàng khiến cô chẳng để tâm.
Quan Hồng lại hỏi Trương Vân có biết bơi không? Trương Vân gật đầu: “Sau nhà mình có con sông, mùa hè thường đi bơi, chỉ biết bơi chó thôi, tự học thành tài.”
Quan Hồng quay sang Lương Ly: “Ngay cả Trương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-dep-luong-tran-dai-co-nuong/2903917/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.