“Hoàng Đức Minh giết người, thật là đánh chết tôi cũng không tin.” Trưởng thôn Lưu lắc đầu, dáng vẻ không thể tin. “Lúc trước khi ông ta còn sống, nổi tiếng là người đàng hoàng trong thôn xóm. Đừng nói là không gây chuyện phiền toái, coi như người khác khi dễ lên trên đầu ông ấy, ông ấy cũng không mở lời chửi lại. Vợ của ông ta cũng nổi tiếng là tâm địa Bồ Tát, thường xuyên lo hương khói cho các ngôi chùa gần đây, người nào cũng nói là siêng năng? Nếu nói tay hai người bọn họ dính vào án mạng, vậy khẳng định là có nguyên nhân bất đắc dĩ. Đội trưởng Chu, cậu phải hỏi bà ấy cho rõ ràng nhé!” Nói xong lời cuối cùng, ông thậm chí còn kích động vỗ ngực mình: “Không được, cả thôn chúng tôi có thể đứng ra bảo đảm!”
Chu Bình cũng biết trong vụ án này có ẩn tình, nhưng hiện tại anh càng thấy quan tâm và kinh ngạc hơn là: Nếu như Ngô Kiện Phi đúng như Chu Tú Anh từng nói, hơn hai mươi năm trước đã bị Hoàng Đức Minh giết chết, như vậy hòa thượng Không Vong chết trong chùa Khô Mộc ngày hôm qua phải giải thích như thế nào đây?
Anh lập tức đưa Chu Tú Anh tới căn phòng khác, một mình tiến hành thẩm tra.
Chu Tú Anh nói ra bí mật đã che giấu trong đáy lòng nhiều năm, giống như là lấy được giải thoát, tâm tình cẳng thẳng bắt đầu ổn định lại. Bà ngồi ở trước mặt, dùng một giọng nói xem ra rất tang thương, liên tục lẩm bẩm: “Cả đời tôi và người đàn ông kia, coi như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-sat-hinh-su-la-phi/2140516/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.