Dương Nhược Triều nhét quyển sách vẽ mới mua vào ngăn bàn của Hứa Gia, rồi chỉnh lại tư thế, ngồi ngay ngắn lại. May mắn là sáng nay cậu ta cố ý đến sớm, xung quanh không có nhiều người. Cậu ta vô thức liếc nhìn về phía tay trái, thấy Chu Tư Lễ ngồi gần nhất đang tập trung vào việc của mình, hoàn toàn không để ý đến bên này.
Cậu ta yên tâm thở phào.
Hôm qua tan học, lần đầu tiên Hứa Gia về sớm như vậy, đi vội đến mức quên cả mang theo quyển sách vẽ. Dù Dương Nhược Triều rất tò mò về quyển sách đó, nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong đầu, liếc nhìn một cái rồi tiếp tục làm việc của mình.
Trong lớp chỉ còn lại các bạn trực nhật. Lương Vân và Trần Hà Ngữ phụ trách lau sàn. Lau xong dãy bàn cuối cùng, hai người tựa vào bàn, rảnh rỗi tán gẫu.
Lương Vân đưa mắt nhìn về phía Dương Nhược Triều đang vùi đầu học bài, chợt lóe lên ý tưởng, liền hỏi Trần Hà Ngữ bên cạnh:
“Ngữ, cậu ngồi trước mặt hai người họ lâu như vậy rồi, bình thường có để ý họ đối xử với nhau thế nào không?”
Trần Hà Ngữ hồi tưởng lại rồi đáp:
“Tớ cũng không chú ý lắm, bình thường họ rất ít nói chuyện.”
Lương Vân thất vọng “à” một tiếng:
“Vậy chắc cậu cũng không biết trong sách vẽ của Hứa Gia có gì rồi?”
“Chuyện này thì tớ không biết thật, cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Lương Vân chớp chớp mắt, cười nhẹ:
“Tò mò thôi mà. Cậu không tò mò sao? Biết đâu Hứa Gia định theo con đường nghệ thuật,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-xuan-tuy-y-chu-thanh-nguyet/2704773/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.