Buổi chiều muộn, ánh nắng xế tà, gió thu thổi qua từng cơn, cuốn theo những chiếc lá ngân hạnh vàng úa rơi rụng khỏi cành cây. Lá khô xào xạc như những cánh bướm bay lượn, có chiếc rơi lên mái che của cửa hàng nhỏ, có chiếc rơi vào khoảng sáng lấp lánh dưới tia nắng.
Vài nữ sinh tụ tập trước cửa hàng nhỏ, liên tục nhón chân ngó vào bên trong.
“Người kia là ai vậy? Trước đây có xuất hiện trong trường không? Sao tớ không nhớ trong trường mình có cậu con trai nào đẹp trai thế này nhỉ?”
“Anh ấy từng lên sân khấu phát biểu đại diện cho học sinh khi chúng ta mới vào lớp 10. Giờ anh ấy học lớp 12/1. Ảnh của anh ấy còn treo trên bảng vinh danh ở cổng trường đấy. Anh ra vào trường hàng ngày mà không để ý à?”
“Ngoài đời anh ấy còn đẹp hơn trong ảnh… Ai dám đi xin WeChat của anh ấy không?”
Ba cô gái nhìn nhau, vài giây sau bật cười khúc khích:
“Nhát như cáy, tớ không dám đâu. Thôi, lo học hành cho tốt đi!”
Vừa cười đùa vừa đẩy nhau chạy đi.
Tay ôm ba chai nước, Hứa Quân Xương ngẩng đầu, quét ánh mắt qua dãy kệ nước ngọt, dùng ngón trỏ lướt qua từng cái tên trên vỏ chai, miệng lẩm bẩm:
“Trình Dã đúng là phiền phức. Biết thế đã không giúp cậu ta mua nước rồi. Còn đòi gì mà… Sprite vị chanh… soda chanh ma ảo… Cậu ta tưởng mình là hoàng tử chắc? Chảnh thế cơ à?”
Tìm mãi không thấy, Hứa Quân Xương đành lấy một chai sữa bổ sung canxi Wahaha AD, coi như cho Trình
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/canh-xuan-tuy-y-chu-thanh-nguyet/2704790/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.