Cuộc gặp được bố trí tại một phòng khách sang trọng trong nhà Ellen Scott. Bà đi tới đi lui, nóng lòng chờ đợi Alan Tucker đưa cô gái đến. Không. Không phải một cô gái. Một phụ nữ. Một nữ tu. Cô ta nom sẽ ra sao? Cuộc sống đã làm gì cô ấy? Mình đã làm gì con bé?
Một người hầu đi vào phòng:
- Thưa bà, khách của bà đã tới.
- Bà hít sâu một hơi:
- Cho họ vào!
- Một lát sau, Megan và Alan Tucker bước vào. Con bé đẹp quá, Ellen nghĩ bụng
Tucker mỉm cười:
- Thưa bà Scott, đây là Megan. Ellen nhìn ông ta và nói khẽ:
- Tôi không cần đến ông nữa - Câu nói đó được coi là một sự dứt khoát giữa họ. Nụ cười trên môi ông vụt tắt.
- Tạm biệt ông Tucker!
Tucker đứng như trời trồng, sững sờ một lúc, rồi gật đầu bước ra. Ông không thể giấu nổi cái cảm giác mình đã để tuột mất một cái gì đó. Một cái gì rất to lớn. Chậm quá rồi, ông nghĩ. Một sự chậm trễ đau đớn.
Ellen Scott nhìn Megan:
- Xin mời ngồi.
Megan ngồi xuống ghế, hai người phụ nữ nhìn nhau dò xét.
Con bé giống mẹ nó quá - Ellen nghĩ - Nó đã thành một phụ nữ xinh đẹp.
Bà nhớ lại cái đêm khủng khiếp xảy ra vụ tai nạn, nhớ cơn bão tố, và chiếc máy bay cháy.
Anh nói con bé chết rồi cơ mà... Chúng ta phải làm một cái gì đó. Viên phi công nói rằng ta đang ở gần Avila. ở đây chắc phải có nhiều người đi du lịch. Chẳng ai vì cớ gì lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cat-bui-thoi-gian/1040913/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.