Tôi trở thành sơn thần của núi Nghênh Nguyệt.
Một trăm năm, hai trăm năm, tôi trơ trơ trước sự lưu chuyển của thời gian, suốt ngày ở lì trong núi, hoặc tĩnh tọa, hoặc ngủ vùi.
Vết thương nào đó cũng dần dần kết sẹo.
Đúng vậy, tôi chỉ diệt trừ một con yêu nghiệt hãm hại sư phụ và các sư huynh đệ đồng môn mà thôi! Buồn, có buồn, niềm lưu luyến trong giấc mộng giữa canh khuya cũng có. Nhưng, tất cả đều đã lắng lại trong sự chuyển dịch của thời gian, bị tôi chôn giấu tại một nơi sâu kín nhất.
Nhờ vào linh khí của tôi, mọi thứ ở đây đều sinh trưởng tốt tươi, non xanh nước biếc. Chỉ có điều, sắc trời lúc nào cũng âm u, ánh nắng trên cao không bao giờ chiếu xuống sông núi nơi này.
Tâm trạng của sơn thần sẽ ảnh hưởng tới thời tiết. – Một buổi chiều xuân, khi tôi đang gà gật dưới một gốc cây ven sông, đã bị một cô gái đánh thức.
– Anh đúng là một con hồ ly u uất! – Cô ngồi xuống bên tôi, áo đen tóc đen, mắt sắc môi hồng, cười vô tư lự.
– Cô đúng là một con yêu cây vô duyên! – Tôi gườm gườm nhìn cô, phủ lại chiếc lá sen lên mặt.
Tôi quen biết cô yêu cây Sa La đã gần mười năm. Vào mùa xuân hàng năm, cô đều lên núi hái một thứ quả dại chua loét, nói là tặng cho người ta ủ rượu. Thi thoảng chúng tôi cũng tán gẫu vài câu. Lâu dần, cô ấy biết được câu chuyện của tôi, tôi cũng biết được một phần câu chuyện của cô ấy.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380243/quyen-4-chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.