Tôi từ từ trầm mình xuống dòng sông Nghênh Nguyệt. Ở nơi đó, có một hang động tối tăm nhưng ấm áp, là nơi an toàn nhất, thích hợp nhất để ngủ một giấc dài.
Có lẽ cũng nên cảm tạ ông trời đã khiến cho báo tuyết hôn mê suốt mấy trăm năm. Nếu báo tuyết hồi tỉnh từ mấy trăm năm trước, tôi sẽ chọn cách tiêu diệt chính mình. Còn bây giờ, điều tôi muốn làm là bù đắp. Báo tuyết sau khi tỉnh dậy, câu nói đầu tiên chính là: “Bất Ngữ sư tỷ, cứu đệ”.
Sư phụ đã nói lời dối trá khủng khiếp nhất với chúng tôi. Thu nhận, nuôi dưỡng, dạy dỗ, không phải là để mang lại hạnh phúc cho chúng tôi. Bệnh của con trai ông ta, phải uống đủ chín mươi chín viên nội đan đã thành hình mới có thể chữa khỏi. Chúng tôi không phải là đồ đệ của ông ta, mà chỉ là những viên thuốc đợi người ta nuốt xuống.
Giờ đây tôi mới hiểu, lời xin lỗi mà Bất Ngữ thốt lên trước lúc lâm chung, không phải là sám hối “tội lỗi”, mà là bởi vì cô đã không giữ được lời hứa – không bao giờ nói dối.
Song có một điều tôi vẫn không hiểu nổi, đó là lý do cô đã nói dối tôi.
Tôi muốn gặp lại cô, bởi vì tôi nghi hoặc, bởi vì tôi hối hận.
Tin tốt lành mà yêu cây mang tới, đó là Diêm Vương gần đây đã tiếp thu ý kiến của quần chúng, thay đổi quy định, ban cho những yêu quái lương thiện nhưng hàm oan chết uổng thêm một cơ hội được chuyển thế làm người. Bất Ngữ tuy đã chết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380244/quyen-4-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.