– Cô ngồi trên cao thế này làm gì vậy? – Khô Nguyệt đứng trước quán bar có tên là Butterfly Kisses, ngẩng đầu nhìn con người đang ngồi trên nóc nhà.
Người này cao giọng trả lời:
– Tắm nắng!
Bấy giờ là năm rưỡi chiều, mùa hè, nhưng sắc trời đã sâm sẩm, ráng chiều phía chân trời chỉ còn lại một vệt rất mong manh. Nguyệt Thành thực là một nơi quá ư xa xôi hẻo lánh, hẻo lánh tới mức thời gian cũng lệch so với thành phố nơi anh sống trước đó.
Mỗi khi tới một thành phố mới, nơi đầu tiên anh tìm kiếm chính là quán bar. Anh cần thư giãn, dù đó có là sự thư giãn nhân tạo. Việc này đã trở thành một thói quen.
Anh nhìn theo hướng nhìn của người trên mái nhà, chỉ thấy xen kẽ giữa những nhà máy lớn nhỏ là những ống khói nhả khói đen ngòm lên bầu trời, và vài ngọn đèn neon đã sứt mẻ nham nhở liên tục nhấp nháy trong ánh chiều. Nơi đây không có những tòa nhà hoa lệ san sát, cũng không có những buổi tối sa hoa sạch sẽ sực nức mùi nước hoa. Tất cả các công trình kiến trúc đều hết sức cũ kỹ, bao gồm cả xe cộ chạy trên đường, và những con người sống ở nơi này.
Mỗi một bộ phận thuộc về Nguyệt Thành đều cũ kỹ như những bức ảnh xưa đã bị thời gian vứt bỏ.
– Cô không nóng à? – Anh bắt đầu cảm thấy tò mò với con người thích phơi nắng trên mái nhà giữa ngày hè oi bức trước một cảnh sắc thế này.
– Không nóng! – Người này hào hứng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380249/quyen-5-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.