Bắc Đường Khẩn túm lấy phía sau cổ áo Đinh Tiểu Thác nhấc bổng lên như túm cổ một con gà con, ném phịch cô xuống mặt đất cứng đơ, lạnh ngắt. Cách cô không đầy ba mét là một vách núi sâu hun hút không nhìn thấy đáy.
– Đưa cho ta! – Anh ta chìa tay ra, mắt nhìn hộp kiếm mà Đinh Tiểu Thác đang sống chết ôm khư khư trước ngực. Thằng nhãi ranh vừa thình lình xuất hiện này, động tác cướp giật và tốc độ bỏ chạy chóng vánh một cách phi thường. Vừa rồi anh thậm chí còn có ảo giác rằng đôi chân của thằng nhãi này hoàn toàn không bén đất. Thật ra, vừa nãy, đúng là Đinh Tiểu Thác đã cưỡi gió phi hành, chỉ vì cô pháp lực quá kém cỏi, “chạy” vẫn chưa đủ nhanh, lại bị một con người đuổi kịp.
– Không đưa! – Đinh Tiểu Thác càng ôm chặt chiếc kiếm chặt hơn nữa, gân cổ hét lớn – Kiếm Linh Tê là của tôi!
– Ta không muốn động thủ. – Bắc Đường Khẩn từng bước tiến lại gần, ánh trăng hắt sáng lên khuôn mặt lạnh lùng, xem ra không giống như đang nói chơi. Đinh Tiểu Thác khẽ đảo mắt, rồi thình lình lao vọt tới, vòng tay ôm chặt lấy chân Bắc Đường Khẩn, nước mắt nước mũi đầm đìa mà gào khóc:
– Anh hùng ơi! Thực không dám giấu, tiểu nhân cướp kiếm của ngài cũng là bất đắc dĩ mà thôi! Một con người thần bí đã bắt cóc cha mẹ tôi, bắt tôi trong vòng bảy ngày phải mang kiếm Linh Tê tới trao đổi, nếu không sẽ lấy mạng họ. Không ngờ thanh kiếm này lại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380274/quyen-6-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.