Lò lửa rừng rực, hắt ánh sáng ấm sực khắp phòng. Bắc Đường Khẩn ngồi lên chiếc ghế cạnh giường, nhắm mắt giả vờ ngủ. Diệp Nghê Thường đang hôn mê bất tỉnh mở mắt ra, gọi thử mấy tiếng. Bắc Đường Khẩn mở bừng mắt, trong lòng mừng rỡ, bước lại gần hỏi:
– Tỉnh rồi ư?
– Bắc Đường… – Sắc mặt Diệp Nghê Thường lộ vẻ căng thẳng.
– Sao? – Bắc Đường Khẩn hỏi.
– Em… em nói dối anh.
– Nói dối?
Nàng bước xuống giường, rút từ gầm giường ra một hộp gỗ sơn vàng hình chữ nhật, đặt trước mặt Bắc Đường Khẩn:
– Trước khi anh tới, gã đàn ông che mạng kia đã uy hiếp em, buộc em phải giữ anh ở lại, rồi tận tay giao cho chiếc hộp này cho anh. Hắn… hắn đã ép em uống một viên thuốc. Nếu em làm theo lời hắn, hắn sẽ cho em thuốc giải. Nếu em không đồng ý, trong vòng ba ngày, dung nhan sẽ bị hủy hoại hoàn toàn. Em…
– Đi ra sau lưng anh! – Bắc Đường Khẩn ngắt lời nàng, sau đó, chậm rãi mở hộp gỗ sơn vàng ra. Một làn hào quang quen thuộc quét qua, không phải ám khí, không phải khói độc, thứ nằm trong hộp chính là thanh kiếm Linh Tê của anh! Bắc Đường Khẩn kinh ngạc, lập tức cầm cây kiếm lên, năm ngón tay bấm sâu vào những vết lõm trên đốc kiếm.
– A! Đúng là kiếm Linh Tê? – Diệp Nghê Thường mặt hoa thất sắc, cũng kinh ngạc vươn tay ra, đặt năm ngón tay lên năm vệt lõm còn lại trên đốc kiếm. Thanh kiếm Linh Tê đồng thời được hai người họ cùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380293/quyen-6-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.