– Đại nhân, đại nhân, xin dừng bước! – Trên đồng không trống trải, Diệp Nghê Thường loạng choạng bước trên băng tuyết, đuổi theo người đàn ông che mặt, ôm lấy chân hắn – Tôi là vị hôn thê của Bắc Đường Khẩn, là người con gái mà hắn yêu nhất trong cuộc đời này! Tôi chắc chắn sẽ mở được kiếm Linh Tê! Cầu xin ông chuyển lời tới vương gia, hãy cho Nghê Thường thêm một cơ hội! Nghê Thường chắc chắn có thể…
– Vương gia sẽ tìm cách khác. Việc mở kiếm Linh Tê, không phiền cô nương phải bận tâm nữa. – Người đàn ông che mặt hất Diệp Nghê Thường ra, lặng lẽ biến mất trong gió tuyết.
– Đừng, đừng làm vậy! – Diệp Nghê Thường bò rạp trên mặt đất, gào khóc tới xé họng, giống như một con thú hoang bị thợ săn bắn trúng tim. Đinh Tiểu Thác vừa nắn cổ, vừa ho sặc sụa ngồi dậy trên mặt tuyết. Vừa rồi khi người đàn ông che mặt xuất hiện, Diệp Nghê Thường đang bóp nghiến lấy cổ cô. Cũng không hiểu bằng cách nào, lại bị hắn ta cùng mang tới nơi đây.
– Con tiện nhân kia! – Diệp Nghê Thường quay ngoắt lại, mắt long lên đỏ sọc, tuyệt vọng lao vào Đinh Tiểu Thác – Tại ngươi! Nếu không phải tại ngươi, ta đã là hoàng hậu của Đại Tống, làm rạng rỡ tổ tông! Tiện nhân! Tiện nhân! – Diệp Nghê Thường bỗng trở nên hung hãn đến khủng khiếp, cưỡi lên người Đinh tiểu Thác, hai tay bóp chặt cổ cô, dường như muốn giết chết cô cho hả giận.
Diệp Nghê Thường, cô vốn dĩ không có dính dáng gì tới Bắc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cau-chuyen-phu-sinh/2380296/quyen-6-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.