Lâm Niệm khoác lên mình chiếc váy trắng, dưới ánh mắt kinh ngạc của bao người mà bước lên sân khấu.
Khác hẳn vẻ ngây ngô thường ngày, cô trên sân khấu tươi cười tự nhiên, dáng vẻ tao nhã. Một tia nắng chiếu lên váy trắng khiến cô vừa lóa mắt vừa mê người.
“Ối trời, anh Dữ, mắt nhìn người của cậu không tệ đâu nha.”
Tôn Tề Thiên cũng sáng mắt, giọng điệu có hơi khoa trương: “Nhưng mà cậu phải cẩn thận đấy, không thấy đám khốn ngồi dưới kia ánh mắt toàn như sói đói nhìn con mồi à?”
Giang Dữ đứng ở góc khán đài, đội mũ lưỡi trai thấp xuống, ngón tay kẹp điếu thuốc, đường nét sắc lạnh của cậu cũng mềm đi đôi chút.
Cậu khẽ “ừ” một tiếng, ánh mắt dõi theo cô trên sân khấu không rời.
Dưới sân, tiếng reo hò vang dội theo từng bước múa của cô, cô gái trên sân khấu còn sáng hơn cả ánh mặt trời, đẹp đến nghẹt thở.
Giang Dữ cúi thấp vành mũ, trong đầu chợt hiện lên bài báo từng đọc về cô.
Quán quân mùa giải Lâm Niệm, vũ công khắc vào xương tủy, thiên tài sinh ra để thuộc về sân khấu.
Bỗng dưng cậu thấy, cô sinh ra là để đứng nơi ánh đèn rực rỡ ấy, được muôn vì sao vây quanh, xứng đáng nhận lấy tràng pháo tay nồng nhiệt nhất, chân thành nhất.
Chứ không phải bị vùi lấp ở một thị trấn nhỏ nhoi không thấy được tương lai, để tài năng và chính cô bị chôn vùi mãi.
Múa xong, cô gái hơi th* d*c, má đỏ ửng, đôi mắt sáng ngời xuyên qua đám đông đang hò reo nhìn thẳng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-lua-to-thoi-cuu/2843343/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.