Edit: riri_1127
Chương 52: Trả giá
Nghê Thường hoàn toàn bị Trần Chí làm cho sửng sốt.
"Ông buông tay ra !" Cô hô lớn, một bên cố gắng giãy ra, "Ông buông ——"
Trần Chí làm như không nghe thấy cô nói.
"Tiểu Niên, tiểu Niên! Con là con gái của ta!" Cử chỉ ông ta điên rồ lặp đi lặp lại mấy câu nói đó,
"Con nói không có quan hệ. . . . . . Ta không có con gái thì ta cái gì cũng không có! Cái gì cũng không——"
Ông nắm lấy hai vai Nghê Thường chặt như kìm sắt, đầu ngón tay cắm sâu vào lớp bông sườn xám.
Nghê Thường ăn đau nhíu mày, giãy dụa tức giận: "Ông điên rồi sao? !"
Nhìn gân xanh trên cổ và đôi mắt đỏ tươi đáng sợ, da đầu cô run lên một trận.
—— người này điên rồi.
Ông ta tuyệt đối bị điên rồi!
"Buông tay!" Cô toàn lực giãy dụa, "Tôi phải báo cảnh sát ——"
"Cháu gái!"
Nghê Thường quay đầu, thấy bà nội từ nhà chính kinh hoàng chạy đến.
Nhìn thấy hành động của Trần Chí, Nghê Hồng Hạnh vô cùng sợ hãi: "Súc sinh, mày muốn làm gì? !"
Bà lão chạy tới đẩy mạnh cánh tay Trần Chí: "Buông tay, mày buông tay! Không được chạm vào!"
Trần Chí đột nhiên nghiêng đầu nhìn chằm chằm Nghê Hồng Hạnh, giống như một con linh cẩu ngửi được mùi máu, mũi ông ta run rẩy.
"Là bà. . . . . ." Ông ta đột nhiên hướng về phía Nghê Hồng Hạnh rống to, " Bà già chết tiệt! Chính là bà!"
Trần Chí buông Nghê Thường ra, đưa hai tay bóp cổ Nghê Hồng Hạnh.
"Chính là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418137/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.