Edit: riri_1127
Chương này đáng yêu lắm~ -------------------------------------------
Chương 17: Một tay nắm gọn
Nghê Thường chăm chú nhìn cốc trà nho trước mặt, nhất thời không nói nên lời. Cốc trà đã để quá lâu, đá tan dính đầy những giọt nước trên thành cốc, như một khuôn mặt đang khóc cạn nước mắt. Một giọt trượt xuống thành cốc nhỏ lên đầu ngón tay cô.
Ẩm ướt, hơi mát.
Tim Nghê Thường như bị phỏng, phát ra âm vang phấn khích. *tác giả miêu tả đoạn này ý là tim chị nóng như bị nướng lên, nướng chín phát ra tiếng xèo xèo của thịt nướng á mn, hơi hơi ghê nên mình đổi chút.
Đáy lòng dường như có một nơi nhỏ bé nào đó vô hình bị sự ấm áp và tinh tế làm tan chảy ...
Mi dài hơi run rẩy, cô không dám nhìn vào ánh mắt rực cháy của người đàn ông đang ngồi đối diện.
Nghê Thường khóe miệng hơi hơi cong lên, nhưng mở miệng lại vẫn như trước rầu rĩ không vui: "Cái này mua lâu rồi . . . . . . uống không được nữa."
Viêm Trì thong thả "À" một tiếng, động người đứng lên, một tay lưu loát lấy ra chìa khóa xe: " Vậy để tôi lại đi mua cốc khác."
"Này ——" Nghê Thường vội vàng lên tiếng ngăn lại, một tay không tự chủ kéo vạt áo anh.
"Không, không cần phải vậy"
Cô rút tay nhìn góc quần áo bị mình nắm lấy hơi nhăn, hai má từ từ đỏ lên: "Muộn như vậy rồi, tôi không muốn uống lạnh ..."
Viêm Trì cười tủm tỉm: "Được rồi, vậy em uống nóng một chút đi." . "
Anh ngồi xuống lần nữa—— trực
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cham-rai-dong-long/1418241/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.