Tiêu Duy của Liêu gia. Nếu chính là Tiêu Duy, có thể là trùng họ trùng tên, có thể Liêu gia không chỉ có một người là Tiêu Duy. Tăng Quân Nhược ở bên kia đã muốn đứng dậy, trong óc Lục Tiểu Phong như đang bốc lên một trận hỏa hoạn, sức nóng cùng ánh lửa làm cho nàng căn bản không thể nào tự hỏi. Nàng không thể tưởng tượng được gặp mặt lại người kia trong tình cảnh như thế nào, hoặc là nói nàng chưa từng nghĩ tới muốn gặp lại người kia. Qua nhiều năm như vậy nàng vẫn luôn đem ký ức về người này xé thành từng mảnh nhỏ, nếu có thể nàng thậm chí còn muốn đuổi anh ta ra khỏi trí nhớ của mình. Nhưng bất đắc dĩ, sự tồn tại của anh ta là một vết đen, chỉ cần Lục Tiểu Phong có đoạn quá khứ kia của Mông Sa, lại không thể không có người tên Tiêu Duy này.
“Tiêu Duy, ai là Tiêu Duy?”
Vẫn có người so với nàng còn ngạc nhiên hơn, thậm chí có chút giật mình, Tô Trí Nhược lập tức hỏi.
“Còn ai nữa, chính là Liêu gia, cháu ngoại của Liêu Trung lão gia.” Tiếng nói của Tăng Học Dương cha Tăng Quân Nhược cứng rắn lần đầu tiên vang lên, trong giọng nói hơi có chút khinh thường.
Lục Tiểu Phong thực sự lo lắng anh ta sẽ hành động nóng nảy, nhưng mà Tô trí Nhược chỉ hơi ngẩn ra, lập tức thu hồi vẻ mặt kinh ngạc vừa rồi, một lần nữa cúi đầu ăn cơm, tuy rằng thoạt nhìn anh ta đã có vẻ khôi phục lại bình thường, nhưng mà Lục Tiểu Phong cảm thấy được hơi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chang-to-dai-chien-bach-cot-tinh/1429911/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.