“Đỡ được em rồi.”
Giọng nói trầm thấp của anh mang theo sự lười biếng khó diễn tả thành lời, giống như sự mệt mỏi dưới ánh mặt trời, nhưng âm điệu lại trầm lạnh hơn so với những nam sinh cùng tuổi khác một chút.
Có lẽ đó cũng là lý do vì sao, chỉ cần anh gọi tên cô, là có thể dễ dàng bắt được trái tim cô.
Người này…
Tân Nguyệt thở dài trong lòng, ánh mắt lại không thể rời khỏi anh.
Cô không biết anh làm thế nào, rõ ràng cô nhảy thẳng xuống, mà hiện tại anh lại ôm ngang cô trong lòng, cho nên, cô vừa mở mắt là có thể nhìn thấy anh, không cần ngước mắt.
Trần Giang Dã cũng đang nhìn cô, sau đó chậm rãi nhướng mày trong ánh mắt kinh ngạc của cô:
“Không định xuống sao?”
Tân Nguyệt đột nhiên hoàn hồn, cuống quít quay mặt đi, bực bội cắn môi nói: "Anh không buông tôi ra, sao tôi xuống được?”
Trần Giang Dã cũng không vạch trần cô, chỉ mỉm cười.
Anh không buông ra ngay, mà đi về phía trước vài bước. Đến trước một bồn hoa, anh cúi người đặt cô lên bồn hoa cao nửa mét, như sợ nếu trực tiếp buông tay cô sẽ không đứng vững mà bị trẹo chân, lại không muốn tỏ ra bản thân quá quan tâm.
Đúng là cách cư xử của đại thiếu gia kiêu ngạo.
Sau khi đặt Tân Nguyệt lên bồn hoa, một tay Trần Giang Dã vẫn không buông ra, cầm khuỷu tay của cô, để cô mượn lực bước xuống bồn hoa.
Sau khi tắt đèn, sân trường yên tĩnh mà trống trải, xung quanh tối đen.
Tân Nguyệt bước xuống
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chay-nang-bat-bao-chuc-chuc/2844985/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.