Cô không biết cái tên này là thật hay giả.
Trương Dương nghe như tên người Hán, nhưng cô cũng không hỏi.
Cô không muốn gọi hắn bằng cái tên của dã thú kia nữa, nếu hắn muốn gọi là Trương Dương, vậy cô sẽ gọi hắn là Trương Dương.
Đến ngày hôm sau, pháp sư áo đen nhượng lại cho họ một căn phòng có giường đất.
Mặt tường sau giường đất chính là phòng bếp, mỗi khi nhóm lửa, lửa dưới lò sẽ làm giường đất nóng lên, giúp sưởi ấm tay chân luôn lạnh như băng của cô.
Rõ ràng hắn bị thương nặng hơn cô, nhưng vì thân cường tráng nên hiện giờ người yếu đến nỗi không dậy được lại là cô.
Hắn hết lòng chăm sóc cô, ngoài ra hắn còn trở thành người gác cổng, chân chạy việc của nữ pháp sư; hàng ngày sẽ bị sai đi nấu nước đốn củi, lau cửa sổ, quét lá rụng.
Hắn không oán giận, nhẫn nhịn chịu khó làm việc.
Cô biết, hai người họ không có tiền để trả tiền khám bệnh và mua thuốc cho pháp sư, cho nên hắn mới để mặc cho cô gái kia sai bảo.
Thêm vào đó, cô đã quá yếu sau mấy tháng chạy trốn nên không thể tiếp tục bôn ba được nữa. Chỗ pháp sư ít người tới, lại ở trong góc khuất sẽ không bị người ta phát hiện. Ở lại đây thực sự là lựa chọn tốt.
“Ta nói với pháp sư nàng là vợ của ta.”
Khi bón thuốc cho cô, hắn nói.
Tú Dạ ngẩn ra, ngước mắt nhìn lại, chỉ thấy hắn lẳng lặng quấy chén thuốc, múc một thìa đưa đến bên miệng cô, hai mắt nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chien-lang/1299205/quyen-2-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.