Cô thở dốc, nâng tay đánh hắn lại bị hắn bắt được, kéo tay cô lên đỉnh đầu, đè lên tường.
“Buông ta ra!” Trong lòng cô kinh hoàng, hoảng sợ hét nhỏ, sợ hắn sẽ thật sự cường bạo cô ở đây, sợ sẽ vì thế mà bị người khác phát hiện ra, sợ bị phát hiện xong sẽ rơi vào địa ngục muôn đời muôn kiếp không trở lại được.
“Buông cô? Dựa vào cái gì? Chỉ bởi vì cô là con gái sao?” Đôi mắt đen của hắn âm u, tràn ngập tức giận và dục vọng, thở gấp, khàn khàn nói: “Kỹ nữ làm việc vì tiền, ai trả tiền người đó chính là ông chủ. Cô cho rằng đàn ông sẽ nâng niu kỹ nữ? Cô cho rằng người không có chút kinh nghiệm nào như cô có thể đùa giỡn đàn ông? Cô cho rằng có thể dựa vào cơ thể đầy sẹo xấu xí này hấp dẫn được đàn ông? Có lẽ ta nên dạy cô cách lấy lòng đàn ông, dạy cô lợi dụng cái miệng nhỏ nhắn đáng chết này của cô đúng cách….”
“Buông. . . . . . Buông ta ra. . . . . .”
Cô không muốn mình yếu thế, không muốn thể hiện sự sợ hãi ra ngoài, nhưng cô không thể ngăn cơ thể run rẩy, không thể khống chế nước mắt chảy xuống.
Cơn giận của hắn vẫn còn, nhưng sự sợ hãi của cô làm hắn nguôi giận hơn một chút.
Cô sợ hãi như thế, thân hình bé bỏng run rẩy dữ dội như vậy.
Hắn hận mình làm cô sợ; hận cô làm hắn không thể không khiến cô sợ; hận mình lúc này rồi mà vẫn muốn không để ý
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chien-lang/1299218/quyen-1-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.