Edit: Leticia
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Các nàng cuối cùng không trở về được, không thể quay về khoảng thời gian từng cùng nhau cười đùa, cùng nhau đau đớn, không thể quay về cái tuổi cho dù thương tâm nhưng luôn tin tưởng lẫn nhau, không thể trở về cái tuổi đơn thuần, ngây thơ hồn nhiên lúc nhỏ.
Các nàng dần dần lớn lên, bắt đầu dùng mắt mình nhìn thế giới này, bắt đầu dùng tim mình nhận thức, đã có người quan trọng của riêng mình, có tín niệm khác nhau của riêng mình.
Thời gian trôi qua, các nàng cuối cùng vẫn bị lạc nhau, càng lúc càng xa….
Tiểu Cửu, chúng ta không trở về được nữa, có phải không?
Diệp Quân Lan từ trong mộng tỉnh lại, đứng dậy, xuống giường, đi về phía cửa sổ, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra.
Trời còn mờ tối, đêm tối thâm trầm, không trăng, cũng không sao, nàng cứ ngồi ngây ngốc như vậy, gió lạnh thoảng qua, ngược lại khiến nàng tỉnh táo hơn một chút, chuyện phát sinh lúc xế chiều lại một lần nữa hiện lên trước mắt nàng.
Diệp Quân Lan cười lạnh, giống như tự giễu, nàng sao có thể không để ý, người kia dù sao cũng là bằng hữu mà nàng chơi từ nhỏ! Nàng sao có thể không thèm để ý đây!
Tiểu Cửu trong trí nhớ luôn là người ngay thẳng, đơn thuần thiện lương như vậy, chính tính cách đáng quý này khiến mình xem nàng ấy là bạn tốt. Nhưng mà. . . . . .
Ánh mắt Diệp Quân Lan ảm đạm, cũng vì tính cách này của nàng đã khiến tình cảm của hai người đi tới điểm cuối cùng.
Tính cách
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cho-hoi-chon-quan-ve/893805/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.