Tôi nắm tay anh, bướng bỉnh phản bác:
"Em đâu có nhỏ? Anh thử chưa?"
Tôi cố tình trêu chọc anh, giống như một nữ lưu manh.
Tai và cổ Cố Thiệu đỏ ửng.
Anh kéo chăn, thô lỗ trùm lên đầu tôi.
"Xoa xong rồi, mau đi ngủ!"
Nghe tiếng bước chân chạy trốn của anh, tôi vui vẻ cười.
Tôi nằm sấp trên cửa sổ, vén rèm cửa sổ lén nhìn ra ngoài.
Cố Thiệu đang tắm nước lạnh trong sân.
Anh múc một gáo nước giếng dội lên đầu, nước chảy theo sợi tóc xuống.
Giọt nước lăn trên cơ bắp, trượt xuống cơ bụng săn chắc.
Anh chỉ mặc một chiếc quần đùi đến đầu gối, vải dính sát vào người, hình dáng rõ mồn một.
Tôi nín thở.
Dưới ánh trăng, thân thể đàn ông trần trụi cường tráng, nhìn mà m.á.u nóng dâng trào.
Cố Thiệu nhanh chóng vào phòng, trên người còn mang theo hơi lạnh của nước giếng.
Có lẽ ánh mắt tôi quá chuyên chú, quá nóng bỏng, anh vội vàng chui vào chăn.
Tôi vẫn thấy rõ vòng eo thẳng tắp săn chắc, cơ bụng rõ nét, lông bụng kéo dài xuống dưới eo.
Người đàn ông này bất luận điều kiện kinh tế hay ngoại hình vóc dáng đều hơn Tôn Thắng, cái gã chân mềm kia gấp trăm lần.
Kiếp trước, Lý Vân sao có thể ngoại tình chứ?
Bỏ Cố Thiệu vừa đẹp trai vừa có tiền không ăn, lại đi ăn vụng, tôi nghĩ mãi không thông.
Chẳng lẽ Cố Thiệu không thể thỏa mãn chị ta?
Tôi muốn chui vào chăn Cố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chon-lai-hon-nhan-tan-ninh/2173342/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.