Lý Vân chỉ biết kiếp trước vợ chồng tôi thành công, nhưng không biết tôi đã âm thầm trả giá bao nhiêu gian khổ.
Cái gã Tôn Thắng mắt cao hơn đầu kia, nếu không có tôi đứng sau bày mưu tính kế, anh ta chẳng bằng cục phân chó.
Kiếp này, cứ để Lý Vân chịu đựng hắn ta đi.
Tôi mong chờ được gả cho Cố Thiệu.
Ban ngày ngắm trai đẹp giúp mình kiếm tiền, ban đêm ôm trai đẹp ngủ, cuộc sống như tiên.
Tôi còn muốn biến Cố Thiệu thành triệu phú, cho Lý Vân tức chết!
Sau khi đính hôn, tôi gặp Cố Thiệu rất nhiều lần.
Mẹ tôi rất giỏi nấu ăn.
Mỗi lần bà làm món gì ngon, đều bảo tôi mang cho bố con Cố Thiệu một ít.
Cố Thiệu tính tình lạnh nhạt, không thích giao tiếp với người khác.
Nhưng không cản trở được tôi lén nhìn anh.
Thời tiết đầu xuân, không khí hơi se lạnh.
Cố Thiệu cởi trần, thêm than vào lò rèn.
Anh dáng người cao gầy, vai rộng eo thon.
Những giọt mồ hôi lấm tấm trên làn da màu đồng hun, lấp lánh dưới ánh lửa.
Theo động tác thêm than, những giọt mồ hôi trên lưng chảy theo đường rãnh xương sống, chìm vào trong chiếc quần dài ngang hông.
Anh quen kẹp một điếu thuốc trên tai.
Thêm than xong, lấy điếu thuốc trên tai xuống, châm lửa bằng than trong lò.
Trên tay dính đầy tro than đen, tôi không thấy bẩn, ngược lại cảm thấy vô cùng gần gũi.
Từng cử động của người đàn ông trẻ tuổi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chon-lai-hon-nhan-tan-ninh/2173343/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.