Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên
Vừa từ phòng Vạn Lê Như đi ra, Liễu Vân Khê thở dài một hơi như trút được gánh nặng. Cô có thể cảm giác được Vạn tiểu thư này không là là người dễ ở chung. Cũng may là chỉ một ngày, đợi cô cầm được tiền lương xong thì sẽ không bao giờ gặp lại cô ta nữa.
Lúc cô đang nhanh chóng xuống lầu thì bị một người khác lôi kéo tới phòng vệ sinh.
"Cô đi cùng tôi dọn dẹp phòng vệ sinh." Một cô gái mặc váy trắng và mái tóc dài được buộc thành đuôi ngựa nói, "Giới thiệu một chút, tôi là con gái của phụ bếp. Cô có thể gọi tôi là tiểu Mãn. Hôm nay tôi tới giúp đỡ làm việc vặt. Nhìn cô như vậy, có phải đã bị tiểu thư dạy dỗ một trận rồi phải không?"
Liễu Vân Khê có thể cảm giác được cô gái này có thiện ý, mấp máy môi, "Không có."
"Vậy vận may của cô cũng quá tốt rồi. Tôi đây đã bị ăn mắng mấy lần rồi đấy. Tính tình của tiểu thư rất không tốt." Tiểu Mãn thè lưỡi, "Nhưng tuyệt đối đừng để bị cô ấy nghe được nha. Không nói cái này nữa, cô là người mới, chỉ ở đây làm việc một ngày hôm nay thôi phải không?"
"Tôi chỉ ở đây phụ giúp một ngày thôi." Liễu Vân Khê nhỏ giọng nói.
"Cô vẫn còn đang đi học đi. À, phòng vệ sinh này phải dọn dẹp thật tốt, không được có mùi lạ, sàn nhà cũng phải được lau sạch. Tuy đây chỉ là công việc dọn dẹp phòng vệ sinh, nhưng lại là công việc thoải mái nhất đấy." Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-a-em-khong-muon-pha-san/1293343/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.