Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên
* Hắc cáo trạng: cáo trạng ngầm
Liễu Vân Khê nghe được, cũng hiểu được những lời nhắc nhở ân cần của Tiểu Mãn. Trước khi vào đại học, cô không tin vào loại đúng sai trái ngược này. Người dân ở thành phố nhỏ của cô rất đơn thuần và lương thiện, ngay cả bạn học nữ có khúc mắc với cô cũng sẽ không ác độc đến mức này, cùng lắm thì cũng chỉ là nói qua nói lại vài câu. Nhưng bây giờ, Vạn tiểu thư không những phỉ báng cô mà còn muốn cô phải ngồi tù. Chuyện này vượt xa sự tưởng tượng của cô về bản chất con người.
Cô không trộm thì chính là không trộm, không ai có chứng cứ có thể chứng minh cô trộm sợi dây chuyền kia. Lúc đầu cô nghĩ vậy, nhưng khi nhìn thấy sự xa hoa của Vạn gia cùng biểu hiện không thèm để ý đến sợi dây chuyền kia của Vạn phu nhân, thì cô mới giật mình hiểu ra, những người này và cô không phải là người cùng một thế giới. Cô tôn trọng và luôn đi tìm sự công bằng, nhưng ở xã hội mà tiền quyền là chí thượng, nếu Vạn gia đã có ý muốn nói trắng thành đen, thì cô lấy cái gì mà phản kháng?
Vạn tiểu thư kia vừa mở miệng đã khẳng định là do cô trộm. Nếu như cô ta đã muốn chỉnh cô thì cô cũng hết đường chối cãi!
Huống chi, bây giờ cô không có tiền, thời gian đối với cô rất quý giá. Nếu để bị tiền án, cuộc sống sau ngày của cô phải làm sao đây?
Giờ khắc này Liễu Vân Khê
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-a-em-khong-muon-pha-san/1293345/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.