Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên
Đồng Vũ Vụ chưa bao giờ nghĩ là có một ngày mình lại vì một cân tôm hùm giá hơn 200 tệ mà rơi lệ.
Trước khi trở thành Phó phu nhân, người bên ngoài xem cô như một cô gái không người yêu thương che chở, giống như bắp cải trắng nhỏ trong bài đồng dao của Hà Bắc*. Nhưng xét về phương diện vật chất thì cô chưa từng chịu khổ, tháng nào bác cả cũng đúng giờ gởi tiền vào thẻ cho cô. Cuộc sống của cô có lẽ có chút kém hơn những đại tiểu thư ngoài kia, nhưng so với những người bình thường trong gia đình trung lưu thì tốt hơn rất nhiều.
(*Hà Bắc: một tỉnh phía Bắc gần Bắc Kinh TQ. Bài hát "Bắp Cải Nhỏ" miêu tả nỗi buồn và sự mất mác sâu sắc của một cô bé ngây thơ sinh ra trong một gia đình nghèo, bị mất mẹ, bị bạo hành, không nơi nương tựa.)
Đại khái chính là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo đấy.
Sau khi trở thành Phó phu nhân, đến cả một tờ hoá đơn hơn trăm vạn cũng không thể làm cô chùn tay. Vậy mà bây giờ lại chỉ vì gần 200 tệ một cân tôm hùm lại khiến cô chần chừ do dự, nói ra ai tin?
Cuộc sống này quá khó khăn.
Ngay khi cô đang không biết nên đi hay nên ở thì nghe được hai bác gái bên cạnh vừa lựa sò lụa vừa nói chuyện phiếm ——
"Bà nói xem, không biết con dâu tôi nghĩ thế nào nữa, rõ ràng quầy hải sản ở chợ bán thức ăn Minh Minh vừa tươi vừa rẻ, vậy mà nó cứ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-a-em-khong-muon-pha-san/1293353/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.