Editor: Tĩnh Tĩnh Yên Yên
Tần Dịch đi rồi, trong nghĩa trang nhà họ Đồng chỉ còn lại Phó Lễ Hành và Đồng Vũ Vụ.
Đồng Vũ Vụ chưa từng nghĩ ngay lúc Phó Lễ Hành tới gặp ba mẹ cô sẽ xảy ra chuyện như vậy. Phó Lễ Hành là người giỏi che giấu cảm xúc, cô nghiêng đầu nhìn chằm chằm cũng không thể hiểu hắn đang nghĩ gì trong đầu. Chỉ cần hắn muốn thì cô không cách nào nhìn ra cảm xúc hiện tại của hắn.
"Sao anh biết hôm nay là ngày giỗ của ba mẹ em?" Đồng Vũ Vụ thấy nét mặt hắn bình tĩnh rót một ly rượu từ chai rượu Whiskey hắn mang đến, nhỏ giọng hỏi.
Phó Lễ Hành ừ một tiếng, "Anh thấy em đánh dấu trên lịch, nghĩ là ngày gì đó quan trọng nên bảo thư ký Vương đi kiểm tra, nhưng cuối cùng là mẹ nói cho anh biết hôm nay là ngày giỗ ba mẹ em. Anh xin lỗi vì hôm nay không thể đi cùng với em."
Mẹ Phó rất tinh tế. Từ hai năm trước, mỗi khi tới ngày giỗ của ba mẹ Đồng Vũ Vụ thì bà đều gọi điện thoại cho cô, còn đi chùa tìm sư thầy đọc kinh cầu nguyện. Bà làm hết những gì bà có thể làm.
"Không sao ạ." Đồng Vũ Vụ nhỏ giọng nói, "Công việc của anh quan trọng hơn, em hiểu mà."
Nói đi cũng phải nói lại, hắn gần như chưa từng tiếp xúc với ba mẹ cô, e là ngay cả một chút ấn tượng cũng không có. Ba mẹ cô cũng chưa từng chăm sóc hắn ngày nào. Thế nên cô hoàn toàn không có lập trường yêu cầu hắn buông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-a-em-khong-muon-pha-san/287117/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.