Có phải cô uống canh Mạnh Bà không.
Nhưng chẳng kịp đợi anh có được câu trả lời, người phụ nữ bên dưới đã bị dọa cho hôn mê bất tỉnh.
Chờ đến khi Lục Kiến Nghi nhìn lại lần nữa, hình xăm trên đầu vai cô lại biến mất…Thấy người bên dưới sắc mặt tái nhợt, Lục Kiến Nghi nhíu mày…Khi Hoa Hiền Phương tỉnh lại, thì thấy mình đang ở trong phòng, đã là xế chiều ngày hôm sau.
Giãy dụa đứng lên, sau khi tắm rửa, mặc quần áo, che giấu đi đau đớn và chật vật ngày hôm qua.
Cô đi đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa sổ ra, cô hít sâu một hơi.
Đối diện cửa sổ chính là vườn hoa.
Cô liếc nhìn cánh đồng hoa hồng đang nở rộ, chỉ cần liếc mắt một cái này, mắt cô không còn chuyển động được nữa.
Trống ngực đập thình thịch, sự sợ hãi dữ dội xuyên qua cơ thể cô.
Trong biển hoa, một dáng người cao lớn đứng đó.
Gương mặt anh tao nhã như ngọc, nụ cười rực rỡ như ánh nắng giống như bùa chú khắc sâu vào đầu cô, một đời đều không quen được.
“Thời Thạch!”Cô dụi mắt, chỉ sợ là ảo giác của mình, nhưng cái bóng kia không có biến mất, vẫn đứng nguyên tại chỗ!Là Thời Thạch, thực sự là Thời Thạch!Anh đến tìm cô, tới cứu cô sao?Có phải tối qua thấy cô bị tra tấn, cho nên cầu Diêm Vương khai ân, thả anh tới đây không?Cô liều lĩnh chạy xuống, giống như một cơn gió.
Chỉ sợ anh lại đi, không đợi cô nữa.
Cô muốn đi cùng anh.
Cho dù là lên thiên đường hay xuống địa ngục, cô đều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/2461077/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.