Tần Nhân Thiên trừng mắt nhìn Hoa Mộng Lan: “Mắt cô có vấn đề, tôi đẹp trai như vậy làm sao có người giống tôi được?”Câu trả lời khá hóm hỉnh.
Hoa Hiền Phương bật cười, cô biết mình càng thả lỏng thì càng có thể giải quyết nguy cơ: “Anh à, lần đầu tiên nhìn thấy anh, em đã nghĩ anh có chút giống bạn của em.
Nhưng nhìn kỹ lại thì không phải như vậy đâu.
Hai người bất kể là ngũ quan, vóc dáng hay làn da, đặc biệt là về tính cách đều có rất nhiều sự khác biệt.
”Một tia lạnh lùng nguy hiểm lóe lên trong mắt Hoa Mộng Lan: “Hiền Phương, trước đây em và Thời Thạch yêu nhau chết đi sống lại, còn muốn minh hôn.
Chị cảm động đến mức sắp khóc.
Chị nhớ em đã thề trước mộ của Thời Thạch là cả đời này sẽ không lấy chồng, cả đời này chỉ ở bên anh ta, không ngờ chỉ sau ba năm, em lại tái hôn.
Có điều Thời Thạch với em là thanh mai trúc mã, anh ta đối với em nhất định là không ai có thể thay thế.
”Cô ta cố ý dùng từ “tái hôn” để hại Hoa Hiền Phương, để Lục Kiến Nghi biết cô ấy chỉ là đồ cũ bị người khác dùng, không giống cô ta “thuần khiết hoàn mỹ”.
Trong lòng Lục Kiến Nghi có một ngọn lửa vô danh, cảm thấy vô số viên đạn đang đánh vào điểm yếu.
Với anh mọi lời cô ta nói đều là sự thật.
Hoa Hiền Phương gả cho anh chính là một thân xác bẩn thỉu, ngoài ra không có thứ gì khác.
Tần Nhân Thiên bước đến chỗ Hoa Mộng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/75343/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.