Lục Kiều Sam vội vàng xoa dịu bầu không khí: “Hiếm khi được dịp cùng nhau ra ngoài chơi thế này, tất cả mọi người vui vẻ lên đi, đừng nhắc lại những chuyện râu ria kia nữa.
”“Đúng vậy.
” Hoa Mộng Lan gật đầu, cố gắng biểu hiện ra cho mọi người thấy dáng vẻ con nhà có giáo dưỡng của mình, muốn hạ thấp Hoa Hiền Phương, muốn hạ gục cô trên mặt khí chất.
Hoa Hiền Phương không biết chơi, vì vậy chỉ nhỏ giọng nói: “Tôi sẽ đứng ở bên cạnh xem mọi người chơi.
”Lục Kiến Nghi dùng bàn tay to lớn của mình bao phủ lên đầu cô, giống như đang an ủi con thú cưng của mình: “Học.
” Anh phun ra một chữ, đây là mệnh lệnh!Cô không dám chống đối anh, chỉ có thể kiên trì ra sân học.
Hoa Mộng Lan mặc trang phục thường dùng để chơi golf, trên mặt chỉ trang điểm nhẹ, trông rất có hương vị của tuổi trẻ đầy sức sống.
Nếu đã biết Lục Kiến Nghi thích kiểu người năng động đầy sức sống, vậy cô ta sẽ giả vờ đóng vai một người năng động đầy sức sống.
Cô ta rất linh hoạt, có thể mô phỏng theo bất cứ loại hình nào.
Bên phía Hoa Hiền Phương khá thảm, ngay cả gậy golf cũng không biết cầm như thế nào mới đúng, dáng vẻ trông vô cùng vụng về.
Cô ta và Lục Kiều Sam thấy vậy, cười thầm trong lòng.
Cô ta vung cây gậy golf, quả bóng trắng bay ra ngoài theo đường vòng cung parabol tuyệt đẹp.
Tư thế vung gậy của cô ta vừa tao nhã vừa xinh đẹp, hoàn toàn có thể nghiền ép Hoa Hiền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/75385/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.