“Điều này không quan trọng, chỉ cần anh ấy cũng thích phụ nữ là được.
Chị là người rất cởi mở, không quan tâm đến vấn đề tính hướng.
” Hoa Mộng Lan giang hai tay, tỏ vẻ mình rất rộng lượng.
Hoa Hiền Phương thở dài, xem ra cô ta đã quyết tâm phải tiến vào trong cái ngõ cụt mang tên Lục Kiến Nghi này rồi.
“Chị, chị muốn làm gì thì cứ làm đi, em không ngăn cản chị đâu.
Lục Kiến Nghi là một người lạnh lùng, không có tình cảm nào hết, đối xử với người nào cũng như nhau.
Chỉ cần chị không làm ra mấy chuyện ngu ngốc như mấy con thiêu thân lao đầu vào lửa, khiến bản thân mình bị thương là được.
”Trong nhận thức của cô, yêu Lục Kiến Nghi là chuyện cực kỳ bi thảm, không khác gì hút thuốc phiện hoặc lao đầu vào lửa như những con thiêu thân.
Thật sự đấy à, hào phóng đến thế này sao?Hoa Mộng Lan hừ nhẹ một tiếng ở trong lòng.
Bởi vì không nhận được sự yêu thương từ Lục Kiến Nghi, cho nên cô mới giả vờ tỏ vẻ bản thân khoan dung như thế này để giữ vị trí của mình.
“Hiền Phương, em quá bi quan.
Hồi trước em chiến đấu một mình, đương nhiên là không thắng được cô ta.
Bây giờ hai chị em chúng ta đoàn kết với nhau, cùng đứng lên chống lại kẻ thù, chắc chắn sẽ có thể thành công.
”Tuy nhiên, Hoa Hiền Phương không có có sự tự tin giống như cô ta.
Xét cho cùng, hai người nằm ở hai cấp bậc khác nhau.
Cô ta được học trong trường quý tộc, từ nhỏ đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chong-yeu-doc-tai-co-vo-nho-co-chut-tam-co/75386/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.