Hắn lui về phía sau một bước, lưng tựa vào tường, hai mắt nhắm lại, tựa như đang giằng co mãnh liệt, biểu cảm cực kỳ phức tạp và khổ sở. Lòng Chu Nhan không khỏi thấp thỏm cực hạn. Ảo thuật này nếu như không thể hoàn toàn mê hoặc đối phương, thì có tạo thành tổn hại gì với họ hay không? Và có tổn hại gì cho mình hay không?
Nàng nhìn thấy cảnh Uyên giãy dụa, càng nghĩ càng sợ, không tự chủ được buông ngón tay đang niết pháp quyết ra.
“Xin… xin lỗi”. Nàng mở miệng, run giọng: “Ta…”.
Nhưng mà, không đợi nàng nói gì, thân thể hắn chấn động, chợt mở mắt, trở tay tát một cái vào mặt nàng! Khoảnh khắc kia, ánh mắt y chứa đựng sự ác độc hung hăng chưa từng thấy, sắc bén như đao không còn chút gì dịu dàng của ngày thường.
“Cô không phải Diệu Nghi!”. Hắn lớn tiếng: “Rốt cuộc cô là ai? Vì sao lại giả mạo nàng?”.
Hắn ra tay rất nặng, nàng ôm mặt, bị cái tát tai kia làm cho lảo đảo dựa vào tường, kinh ngạc nhìn hắn, trong nháy mắt cảm thấy không nói nên lời. Chuyện, chuyện gì xảy ra chứ? Uyên vừa phá pháp thuật của mình, mạnh mẽ thoát khỏi ảo cảnh khống chế của Hoặc Tâm thuật mà tỉnh táo lại. Hắn… hắn lấy đâu ra sức mạnh này?
Dù cho có là thuật sĩ có tu vi, cũng không thể thoát khỏi ảo thuật Cửu Nghi nhanh như vậy.
“Rốt cuộc cô là ai?”. Uyên nhìn nàng, con ngươi dần dần chuyển thành phẫn nộ, hắn bỗng tóm cổ nàng, đẩy nàng trên vách tường, lạnh lùng nói: “Thật to gan, dám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chu-nhan/75734/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.