Nàng hơi sửng sốt: Đây rõ ràng là đồ ăn thừa trong buổi yến tiệc vừa rồi, không ngờ đứa bé này… nửa đêm lại lén lấy đồ ăn trong chậu nước rửa chén trong chuồng ngựa để ăn sao?
Tất cả những chuyện này vừa mới làm, đứa bé này đều nhìn thấy hết rồi ư? Thế thì phiền phức đây.
Nàng thở dài, cất thanh đoản đao đi, ngồi xổm xuống.
“Đệ là con cái nhà ai? Vì sao không ăn đồ được phát?”. Nàng nhìn ánh mắt đen sẫm của đứa bé, mở miệng hỏi đầy vẻ khó hiểu… Hôm nay là ngày đại hỉ của Hoắc Đồ Bộ, tất cả nô bộc đều có thể đi lĩnh một suất thịt rượu, vì sao đứa bé này lại ở đây một mình chịu đói?
Nàng nói đầy vẻ dịu dàng thân thiết, nhưng ngón tay lại lặng lẽ giơ lên, muốn chụp một cái khống chế mạch môn của đứa trẻ. Ai ngờ đứa bé lại cảnh giác cao độ, không cho nàng tiếp xúc mình, rụt lại phía sau nhanh như cắt, tránh được tay nàng.
Đứa bé khẽ động đậy, âm thanh kỳ quái ban nãy lại chợt vang lên.
Chu Nhan nhìn thoáng qua, mặt lập tức biến sắc, không ngờ trên hai chân đứa bé này lại khóa một cái xích sắt to đùng. Cùm sắt lạnh như băng khóa chặt hai chân đứa trẻ, nó rúc trong đống rơm nhìn nàng, cảnh giác lùi lại phía sau, sắt ma sát với mặt đất, tạo ra thứ âm thanh kỳ quái mà nàng nghe được ban nãy.
Đầu kia của xích sắt thông tới phòng củi đen kịt phía sau chuồng ngựa.
Giữa đêm lạnh nước có thể đóng thành băng này, đứa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chu-nhan/75754/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.