Tần Hạo lái xe một mạch đến Lâm gia. Lâm Vân đã dọn hạn lý xong, đang mang xuống. Chờ Tần Hạo đến, Lâm Vân trong lòng sốt sắn, Lưu Uyên trở lại phòng khách, thấy Lâm Vân đang lo lắng gì đó, lại còn dọn hành lý thắc mắc hỏi: “Vân nhi, con tính đi đâu mà mang nhiều hành lý như vậy?”
Lâm Vân giật mình lắp bắp: “ dạ con con.... dạ con tính đi chơi với mấy bạn vài ngày, mấy hôm nay con tham gia vài câu lạc bộ ở trường nên hôm nay đi.” Lưu Uyên nghe vậy không nghi ngờ gì dặn dò : “ đi chơi cẩn thận, à có thiếu tiền thì mẹ gửi cho.” Lâm Vân đứng hình sau đó vờ nũng nịu:“ Dạ, mẹ con cũng sắp hết tiền rồi, mẹ gửi cho con ít đi, con không muốn thua thiệt bạn bè đâu.” Lưu Uyên gật đầu, Lâm Vân trong lòng lo lắng càng dày đặc thì Tần Hạo đến, cô chào mẹ sau đó chạy vội ra xe đi mất.
Trên xe, Lâm Vân khóc, lúc nãy cô đã kìm nén để không khóc tránh mẹ cô nghi ngờ, bây giờ, cô đã có điểm tựa cô khóc.”A Hạo, bame bắt em lấy tề thiếu, baba em thấy công ty đang xuống dốc nên muốn em gả cho Tề Bằng. Em không muốn, em muốn trốn đi, A Hạo anh đưa em đi đi.” Tần Hạo dừng xe bên đường, ôm Lâm Vâm vào lòng. “ Vân nhi bình tĩnh nói anh nghe, em đừng khóc...” Lâm Vân vẫn khóc nức nở:“ Không anh hứa đưa em đi đi, không em sẽ không buống anh đâu.” Tần Hạo bó tay, anh chỉ có thể an ủi:“ Vân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chua-ai-noi-em-la-con-gai-sao/467868/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.