Cô gái mười tám tuổi từng vì thất tình mà sụp đổ, dám yêu dám hận, nay đã bước vào chốn công sở.
Sự bướng bỉnh và tham vọng trong cô không hề giảm bớt.
Nét non nớt trên gương mặt đã phai nhạt phần nào, thay vào đó là sự trưởng thành và điềm tĩnh, được mài giũa qua những trải nghiệm trong cuộc sống.
Lần gặp thứ hai giữa họ là tại lễ kỷ niệm trường Đại học Hồng Kông, nơi Trần Kính Uyên được mời tham dự.
Khi đó, Lương Vi Ninh đang học năm ba, đứng trên sân khấu với tư cách đại diện sinh viên phát biểu.
Tư thế thẳng tắp, ánh mắt trong trẻo nhưng đầy niềm tin của cô để lại cho anh ấn tượng sâu sắc.
Lần gặp thứ ba, cô đã tốt nghiệp đại học.
Trong bộ trang phục công sở chỉn chu, cầm theo bản lý lịch, cô ngồi nghiêm chỉnh tại văn phòng tầng cao nhất – buổi phỏng vấn cuối cùng cho vị trí thư ký.
Anh đích thân xem xét hồ sơ.
Cuối cùng, giữa năm ứng viên xuất sắc, anh chọn cô.
Ba lần gặp mặt.
Từ vai trò của một người quan sát, Trần Kính Uyên chứng kiến từng bước trưởng thành của cô.
Nhưng Lương Vi Ninh dường như không hay biết gì về cuộc gặp gỡ đầu tiên.
Cô không phải người vô tâm, nhưng chưa từng nghĩ rằng, người đàn ông từng đưa cho cô chiếc khăn tay để lau nước mắt tại chùa Đàm Trác vùng ngoại ô Bắc Kinh sẽ trở thành ông chủ tương lai của mình.
Điều duy nhất cô nhớ là đôi bàn tay hoàn hảo và dáng lưng cao lớn, thanh thoát của người đàn ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/chuyen-cu-kinh-cang-lau-van-tinh/2572454/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.