Mùi máu tươi ngày càng nồng, tiếng cưa điện cắt thứ gì đó quanh quẩn bên tai.
Không được tập trung vào âm thanh và mùi này.
Nếu không, trong tình cảnh như vậy, ngay cả người bình thường cũng sẽ phát điên.
Quý Vân Vãn bị trói ở đó, xung quanh tràn ngập một mùi hăng mũi, tiếng cưa điện đáng sợ không hề ngừng dù chỉ một khắc. Cô vẫn không nhúc nhích, nằm cứng đờ trên giường sắt như đã chết.
Không biết đã trôi qua bao lâu, âm thanh khiến người khác kinh hãi này chợt dừng hẳn, có tiếng bước chân nặng nề tiến về phía cô.
Một, hai, ba bước, như thể âm thanh vật gì đó bị kéo lê trên mặt đất.
Tiếng bước chân ngưng bặt, chứng tỏ có người dừng lại kế bên cô.
Người đó tới gần cô, hình như đang quan sát nhịp thở của cô.
Mùi máu tươi nồng hơn: Là mùi trên người đối phương.
Nếu một người bình thường rơi vào cảnh này, có lẽ bây giờ chỉ cần thoáng liên tưởng cũng có thể dọa người đó mất nửa cái mạng.
Huống chi, khả năng cao liên tưởng hãi hùng này là sự thật.
Vì nơi đây, đúng là hiện trường gây án của ít nhất mười vụ giết người hàng loạt.
“Chịu đựng tốt thật đấy, Quý Vân Vãn.”
Giọng nói khản đặc, giống giọng một người đàn ông hơn 30 tuổi bị hỏng cổ họng.
Quý Vân Vãn nghiêng đầu.
Cô đã yên lặng suốt nhiều giờ, rốt cuộc cũng cựa quậy người.
“Chưa chết?” Người nọ cúi đầu cười: “Không hổ là cô, Quý Vân Vãn.”
Người nọ lột băng dán trên môi cô xuống, Quý Vân Vãn mở miệng hít thở,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ay-o-trong-vuc-sau/2846592/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.